Hiển thị các bài đăng có nhãn Khoa Học Vũ Trụ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Khoa Học Vũ Trụ. Hiển thị tất cả bài đăng

Tìm hiểu về Nghịch Lý Fermi - Người ngoài hành tinh đâu cả rồi?

0
  1. Fermi. ​
    Năm 1950, nhà vật lý Enrico Fermi đã có một cuộc đối thoại vào nghỉ trưa với các đồng nghiệp Emil Konopinski, Edward Teller và Herbert York về chủ đề người ngoài hành tinh, cả 4 người lúc này đang làm việc tại Phòng thí nghiệm Quốc gia Los Alamos. Họ nói chuyện qua về sự xuất hiện gần đó của những báo cáo Vật thể bay không xác định (UFO) và một tranh biếm hoạ của Alan Dunn cho rằng người ngoài hành tinh đã đánh cắp các thùng rác trong thành phố.

    Sau đó họ có một cuộc thảo luận nghiêm túc hơn về việc, là liệu trong 10 năm tới, con người có quan sát được những vật thể di chuyển nhanh hơn ánh sáng không? Ông Fermi hỏi ông Teller, ông Teller cho là tỉ lệ quan sát được là một phần triệu, nhưng ông Fermi cho là tỉ lệ này rất lớn, lên mức 10% Cuộc nói chuyển chuyển sang các chủ đề khác, cho tới khi trong bữa ăn bất ngờ Fermi la lên, "Họ đâu cả rồi?" (Where are they?)

    Đây là một câu hỏi bất ngờ, không hướng đến ai cả, nhưng tất cả những người ngồi gần ông Fermi đều hiểu ngầm rằng ông ấy đang hỏi, sự sống ngoài hanh tinh đâu cả rồi?

    Một người tham gia nhớ lại rằng sau đó Fermi thực hiện một loạt tính toán nhanh bằn các con số ước tính (Fermi nổi tiếng về khả năng đưa ra ước tính chính xác từ các nguyên tắc đầu tiên và dữ liệu tối thiểu) Theo lời kể này, sau đó ông kết luận rằng nếu có người ngoài hành tinh, thì Trái Đất đã phải bị viếng thăm từ lâu rồi và nhiều lần rồi.

    10534453_643458179095075_1272684449603544282_n.
    Mỗi một đốm sáng trong tấm hình này là một thiên hà, trong thiên hà thì có hàng tỉ tỉ tỉ tỉ tỉ ngôi sao như mặt trời của chúng ta và hàng tỉ tỉ tỉ tỉ tỉ tỉ (nói chung là rất nhiều tỉ) hành tinh

    Vậy thì, Người ngoài hành tinh đâu rồi? Hay còn gọi là Nghịch Lý Fermi
    • Tóm tắt Nghịch Lý Fermi, Nghịch lý này dựa trên tranh luận giữa hai nhà vật lý Michael H. Hart và Enrico Fermi
    • Mặt trời của chúng ta là một ngôi sao, và là một ngôi sao trẻ. Có hàng tỉ tỉ tỉ ngôi sao khác trong các thiên hà khác, và ngay cả dải Ngân Hà chúng ta cũng có tỉ tỉ tỉ ngôi sao.
    • Cho dù với tỉ lệ thấp nhất, thì ít nhất cũng có hàng triệu hành tinh có thể có sự sống như Trái Đất.
    • Và trong hàng triệu hành tinh có sự sống đó, thế nào cũng có hành tinh phát triển được công nghệ du hành vũ trụ.
    • Cho dù là hành tinh đó lạc hậu đi chăng nữa, thì cũng chừng vài chục ngàn năm đến vài chục triệu năm, là họ có thể đi đánh chiếm các thiên hà được rồi
    • Với suy luận như vậy, Trái Đất chắc hẳn phải bị đánh chiếm từ lâu, hoặc đã được người ngoài hành tinh viếng thăm. Nhưng ông Fermi chưa thấy có bằng chứng gì cho rằng trái đất có dấu vết của người ngoài hành tinh, thậm chí chúng ta đã quan sát vũ trụ cũng lâu rồi, cũng không thấy ai.

    Cho nên, ông Fermi hỏi, Vậy thì người ngoài hành tinh ở đâu?
    Đây là hết phần 1 của loạt bài tìm hiểu Nghịch lý Fermi, hẹn các bạn ở bài 2, chúng ta phân tích kỹ hơn Nghịch lý này

    Trong lúc đó, mời bạn đọc bài : Vũ trụ chúng ta ngày càng rộng mở: https://www.tinhte.vn/threads/vu-tru-ngay-cang-rong-mo.329856/

    Và bài: Trái đất chúng ta bé nhỏ thế nào trong vũ trụ: https://www.tinhte.vn/threads/trai-dat-cua-chung-ta-be-nho-nhu-the-nao-trong-vu-tru.330354/


    Ps: Mình nảy ra ý định viết loạt bài về nghịch lý Fermi khi xem được đoạn video Youtube này, đoạn video này mới được làm, cũng giới thiệu về Nghịch Lý Fermi, mình xem và thấy rất dễ hiểu, nên muốn giới thiệu với các bạn, trong những bài sắp tới, mình chủ yếu là dịch thông tin từ clip này ra và trình bày ra chữ để các bạn dễ đọc và nghiền ngẫm, mình có tham khảo Wiki phiên bản tiếng Anh ở địa chỉ:https://en.wikipedia.org/wiki/Fermi_paradox, bởi vì Wiki tiếng Việt được dịch khá ngô nghê và máy móc, như vậy ở đây là lời văn mình dịch, không phải copy từ mạng
     

Thiết bị EmDrive là gì và liệu nó sẽ giúp con người di chuyển nhanh hơn cả vận tốc ánh sáng?

0
Tinhte-phi-thuyen-nasa-2.
Ảnh minh họa

NASA tuyên bố đã thử nghiệm thành công EmDrive - động cơ đẩy điện từ hoạt động bằng năng lượng Mặt Trời được cho là sẽ giúp con người di chuyển với tốc độ nhanh hơn cả ánh sáng! Sau các thí nghiệm đầu tiên được thực hiện trong môi trường chân không dưới mặt đất, các nhà khoa học tin rằng EmDrive có thể tiếp tục được phát triển, hứa hẹn ngày nào đó giúp con người liên hành tinh, đi từ Trái Đất lên Mặt Trăng trong thời gian cực ngắn và chỉ mất 1 tuần để tới sao Hỏa,... Phải chăng khoa học viễn tưởng đã sắp sửa biến thành sự thật?

EmDrive là gì?

Tinhte-em-drive.
Thiết bị EmDrive do nhà khoa học Roger Shawyer chế tạo

EmDrive là công nghệ động cơ được sáng lập và phát triển bởi nhà khoa học người Anh mang tên Roger Shawyer. Ông đã dành nhiều năm để thực hiện nghiên cứu mặc dù phần lớn các ý kiến đều cho rằng đây là điều điên rồ không tưởng. EmDrive được phát triển dựa trên thuyết tương đối hẹp, cho rằng có thể chuyển hóa năng lượng điện thành lực đẩy mà không cần đốt nhiên liệu để tạo ra phản lực như trước giờ. Giới phê bình cho rằng theo định luật bảo toàn động lượng, một vật muốn tiến về phía trước thì phải có một lực khác cùng phương nhưng ngược chiều đẩy ra phía sau.

Tuy nhiên, EmDrive không vi phạm định luật bảo tồn động lượng và năng lượng. Nó có cấu tạo và hoạt động khá đơn giản: chuyển dòng điện thành vi sóng bên trong một khoang khép kín, khi đó chúng sẽ tự va chạm, sinh ra lực đẩy giúp thiết bị tăng tốc tiến về phía trước. Thậm chí Shawyer còn chứng minh rằng nếu bạn có một con tàu vũ trụ100 kg, lực đẩy sẽ được tạo thành theo chiều kim đồng hồ và con tàu sẽ di chuyển theo hướng ngược chiều kim đồng hồ.

NASA tuyên bố EmDrive đã hoạt động khi thử nghiệm trong chân không

Tinhte-em-drive-dg.
Mô tả nguyên lý hoạt động của thiết bị EmDrive

Trước đây, NASA đã bắt đầu tiến hành các thử nghiệm về EmDrive và hồi ngày 29/4 vừa qua, các nhà nghiên cứu tại Trung tâm hàng không vũ trụ Johnson dã thử nghiệm thành công một động cơ đẩy điện từ trong môi trường chân không và mặc dù trông có vẻ như bất khả thi, nhưng trên thực tế thì động cơ đã hoạt động. Trước đây cũng có nhiều nhà khoa học đã thực hiện nghiên cứu nhằm kiểm chứng tính khả thi của EmDrive, nhưng phần lớn đều bị bác bỏ do chưa thử nghiệm trong chân không.

Giới vật lý cho rằng các hạt trong chân không lượng tử không thể bị chia tách, nên do đó không thể dùng chúng để tạo ra lực đẩy, nhưng NASA tuyên bố rằng giả thuyết của Shawyer đã thực sự được chứng minh. Nhóm nghiên cứu tại NASA cho biết: "NASA đã kiểm chứng thành công EmDrive trong môi trường chân không hoàn toàn. Đây là điều đầu tiên mà chưa tổ chức nào thực hiện được. Đồng thời, NASA tiếp tục đặt giả thuyết rằng bản chất của lực đẩy trên chính là do đối lưu nhiệt."

NASA tiết lộ rằng thử nghiệm lần này được thực hiện thành công là do những đóng góp to lớn từ cộng đồng đông đảo các người đam mê, kỹ sư và nhiều nhà khoa học đến từ khắp nơi trên thế giới hội tụ tại diễn đàn thảo luận Nasaspaceflight.com. Sắp tới, họ sẽ tiếp tục phát triển ra thế hệ thứ 2 của EmDrive, sử dụng chất siêu dẫn và khoang chứa bất đối xứng để tăng cường độ của lực đẩy.

EmDrive sẽ làm được gì? Máy bay cất cánh thẳng đứng, phóng vệ tinh giá rẻ và tàu không gian di chuyển với tốc độ ánh sáng

Tinhte-phi-thuyen-nasa.
Ý tưởng tàu không gian với vận tốc ánh sáng của NASA

Trong cuộc phỏng vấn hồi năm 2014, Shawer cho biết rằng "EmDrive có thể sẽ tạo nên cuộc cách mạng trong ngành công nghiệp hàng không vũ trụ, đồng thời nó còn là minh chứng cho những thiếu sót của vật lý. Các công ty và tổ chức không muốn tìm hiểu nó vì nó khá gây rối. Nếu các khách hàng sẵn sàng trả hàng trăm triệu đô la để phóng vệ tinh theo cách cũ thì tại sao bạn lại làm ra nó rẻ hơn? Công nghệ này sẽ là một bước nhảy vọt lượng tử, cho phép máy bay có thể cất cánh thẳng đứng, hoạt động êm ái và sử dụng hydro lỏng để làm nhiên liệu, thân thiện với môi trường."

Ngoài ra, nếu thành công thì EmDrive có thể sẽ giúp ý tưởng tàu không gian di chuyển với tốc độ ánh sáng biến thành sự thật. Trước đây, NASA đã nhiều lần cho biết họ đang tìm cách chế tạo tàu không gian có thể "nhảy" giữa các điểm rất xa trong vũ trụ bằng cách bẻ cong không gian và trượt lên đó. Trong bài đăng trên diễn đàn, NASA cho biết rằng khi họ bắn laser vào trong buồng cộng hưởng của EmDrive, mọt số tia laser đã di chuyển nhanh hơn vận tốc ánh sáng. Điều này đã củng cố cho tính khả thi của tàu không gian mà NASA vẫn hằng mơ ước.

Liệu điều đó có thể trở thành hiện thực? Nếu đúng như vậy, ngoài việc thay đổi diện mạo của ngành hàng không vận tải trên Trái Đất, EmDrive còn giúp con người đi tới rất nhiều nơi khác trong vũ trụ, không chỉ lên Mặt Trăng sau một cú nháy mắt, lên sao Hỏa trong vài tuần mà còn có thể thực hiện rất nhiều chuyến hành trình liên sao trong khắp vũ trụ này. Hãy cùng chờ đợi nhé.

Tham khảo IbtimesNASAVMForbes

Các thí nghiệm "hại não" của con người có thể hủy hoại hệ Mặt trời

0

Các nhà khoa học đã đưa ra những giả thuyết về hệ quả mà con người gây ra cho hệ Mặt trời khi tiến hành thí nghiệm "vĩ đại".

Những tác hại mà con người gây nên cho Trái đất là điều không thể chối cãi, nhưng theo một cách nào đó, liệu con người có đang gián tiếp phá hủy cả hệ Mặt trời hay không và bằng cách nào? 

Hãy cùng tìm hiểu các giả thuyết về hệ quả những thí nghiệm đáng sợ mà con người đang tiến hành. Rất có thể, hệ quả của những thí nghiệm này sẽ hủy hoại hệ Mặt trời của chúng ta.

Thí nghiệm 1: Mối nguy tiềm tàng từ máy gia tốc hạt

Máy gia tốc hạt hay máy gia tốc hạt nhân là tên gọi chung cho các thiết bị sử dụng năng lượng bên ngoài truyền cho hạt nhân nhằm tăng vận tốc và nhờ đó, các hạt chuyển động sinh ra năng lượng mới lớn hơn.


Bằng cách vô tình giải thoát các dạng thức vật chất kỳ lạ từ máy gia tốc hạt, chúng ta có nguy cơ tiêu diệt toàn bộ hệ thống năng lượng Mặt trời.

Một số nhà khoa học thuộc Tổ chức Nghiên cứu Nguyên tử châu Âu (CERN) lo ngại, sự va chạm tạo ra bởi máy gia tốc năng lượng cao có thể sinh sôi những bong bóng chân không, các đơn cực từ, lỗ đen, hoặc "vật chất lạ". 


Một khi được kích thích, “vật chất lạ” có thể hoạt động như các hạt bên trong nguyên tử, chiếm giữ và biến đổi vật chất thông thường thành vật chất lạ. 

Và khi Trái đất gặp phải thảm họa này thì toàn bộ hành tinh sẽ biến thành một dạng vật chất kì lạ nào đó không giống như bây giờ.

Thí nghiệm 2: Hệ Mặt trời có thể bị hút vào lỗ đen

Một số nhà tương lai học suy đoán rằng, con người trong tương lai (hoặc con cháu người cực hiện đại (posthumain) của chúng ta) sẽ có đủ điều kiện để tham gia vào bất kỳ dự án kỹ thuật xuất sắc nào, bao gồm cả việc “chăn” sao. 


Trong cuốn Di trú giữa các vì sao và kinh nghiệm của con người, David Criswell - giáo sư trường ĐH Houston đã mô tả hoạt động “chăn” sao như là nỗ lực của con người để kiểm soát sự phát triển và tính chất của các ngôi sao. Theo đó, họ tìm kiếm những cách để kéo dài tuổi thọ của sao, nghiên cứu nguyên liệu chiết xuất hoặc tạo ra ngôi sao mới. 

Để kéo dài quá trình sáng của sao, các kỹ sư xuất sắc trong tương lai sẽ tìm cách để loại bỏ khối lượng dư thừa của sao (một ngôi sao lớn sẽ tiêu hao nhiên liệu nhanh hơn).


Thế nhưng các dự án kỹ thuật sao có thể dẫn đến những hậu quả không lường trước được hoặc tạo ra những hiệu ứng khó kiểm soát được.

Ví dụ, những nỗ lực để thu nhỏ khối lượng của Mặt trời có thể tạo ra hiệu ứng chói lóa nguy hiểm hoặc một bước sai sẽ khiến nhiệt lượng của Mặt trời tắt dần. Và ngay cả khi thành công thì việc tác động đến Mặt trời chắc chắn sẽ thay đổi quỹ đạo của các hành tinh.

Thí nghiệm 3: Thử nghiệm biến Mộc tinh thành Mặt trời nhân tạo

Trong hệ Mặt trời, Mộc tinh có thể coi là “anh cả”. Không chỉ có thể tích lớn nhất, nó còn là hành tinh duy nhất sở hữu nguồn năng lượng tự nhiên, tức là có thể tự phát sáng. 


Dựa vào các kết quả thăm dò, các nhà khoa học đã kết luận nguyên tố chính hình thành sao Mộc chính là hydro. Cũng như Mặt trời, năng lượng mà nó phát ra thông qua hình thức đối lưu. Điều đó lý giải tại sao trên bề mặt sao Mộc lại là những vành đai bão tố chạy ngược chiều nhau.

Viết trên tạp chí của Hội liên hành tinh Anh, nhà vật lý thiên văn Martyn Fogg đã đề xuất rằng, việc biến sao Mộc thành Mặt trời sẽ là bước đầu tiên địa khai hóa các vệ tinh Galilei. 

Để làm như vậy, con người trong tương lai sẽ biến sao Mộc thành một lỗ đen nguyên thủy. Các lỗ đen sẽ được thiết kế một cách hoàn hảo sao cho nó không rơi ra ngoài giới hạn của hạn Eddington (một điểm cân bằng giữa các năng lượng bức xạ bên ngoài và trọng lực bên trong). 


Theo Fogg, điều này sẽ tạo ra "năng lượng đủ để tạo ra nhiệt độ cấu thành sự sống trên Europa và Ganymede (2 vệ tinh tự nhiên của sao Mộc) và từ đó sẽ tạo ra môi trường sống như trên mặt đất.

Một kế hoạch có vẻ hoàn hảo, ngoại trừ trường hợp mọi thứ đi lệch khỏi tính toán của con người. Đầu tiên mọi thứ diễn ra có vẻ trơn tru nhưng lỗ đen có thể phát triển không thể kiểm soát và cuối cùng gây ra một vụ nổ tia bức xạ, trừ khử toàn bộ hệ Mặt trời.

Thí nghiệm 4: Tạo sức ép lên quỹ đạo tự nhiên của các hành tinh

Một khi tìm cách tác động lên vị trí và khối lượng của hành tinh hay các thiên thể khác xung quanh Mặt trời, chúng ta cũng gián tiếp làm xáo trộn sự cân bằng trong quỹ đạo tự nhiên của hệ Mặt trời.


Quỹ đạo các hành tinh trong hệ Mặt trời của chúng ta đã hoạt động trơn tru cả triệu triệu năm nay, trước cả khi khái niệm thời gian tồn tại. 

Các nhà khoa học ước tính, những nhiễu loạn nhỏ do tác động của con người có thể làm quỹ đạo tự nhiên của hệ Mặt trời trở nên hỗn loạn. 


Điều này được lý giải là các hành tinh có thể cộng hưởng và ảnh hưởng đến quỹ đạo của nhau ngay cả khi chúng cách nhau khá xa. 

Những cuộc cọ xát thường xuyên có thể dẫn đến việc các hành tinh nhỏ, vệ tinh bị mất ổn định và đi lệch ra khỏi quỹ đạo ban đầu của nó. Việc đâm vào các hành tinh khác hay Sao Chổi với vận tốc khủng khiếp gấp nhiều lần thiên thạch sẽ đi kèm sức tàn phá khủng khiếp.

Thí nghiệm 5: Sử dụng lỗ giun để tránh sức tàn phá của ngôi sao

Sử dụng lỗ giun để tránh sức tàn phá của các ngôi sao khi du hành thời gian là giả thuyết tuyệt vời về mặt lý thuyết, nhưng chúng ta cũng cần phải tính đến rủi ro khi lỡ làm rách một lỗ trong khoảng không gian - thời gian.

Trở lại năm 2005, nhà vật lý hạt nhân Iran Mohammad Mansouryar đã vạch ra kế hoạch để tạo một lỗ giun nối thông từ vùng không gian - thời gian này đến vùng khác. 


Bằng cách sản xuất đủ “vật chất lạ” cần thiết, chúng ta có thể đưa tàu vũ trụ đi qua lỗ giun, tạo một “đường tắt” thông từ không gian bên này sang bên kia giống như bước qua cánh cửa thần kỳ của Doraemon.

Tuy nhiên, lỗ giun cần khối lượng - năng lượng (có thể là tiêu cực) trên quy mô lớn của một lỗ đen có cùng kích thước. Thứ hai, tạo lỗ hổng thời gian có thể gây ra các hạt ảo, phá vỡ các kết cấu trên thác năng lượng và lỗ giun sẽ nuốt chửng mọi thứ bên trong nó mãi mãi.

Thí nghiệm 6: Nghiên cứu về dạng vật chất tối bí ẩn bao trùm lên tất cả

Một giả thuyết gần đây cho rằng, có một dạng vật chất tối - nặng nhưng vô hình vẫn chưa được phát hiện đã giúp các Dải Ngân hà xích lại gần nhau. 


Nếu khối vật chất này tiến gần tới Mặt trời, lực hút của nó có thể đẩy các ngôi Sao Chổi trên quỹ đạo của Mặt trời ra xa hơn và khiến chúng lao xuống Trái đất.

Nhà thiên văn học người Úc - Kenji Bekki đã khẳng định, vật chất tối xuất hiện từ cách đây hàng triệu năm, hình thành nên quỹ đạo của các vì sao gọi là vành đai Gould. 


Nếu đám mây vật chất tối này, vì lý do nào đó đâm thẳng và xuyên qua Trái đất có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng. Afsar Abbas - nhà vật lý người Ấn Độ cho rằng, bức xạ này không chỉ gây ra sự biến đổi của sóng điện từ mà còn làm lòng đất nóng lên, kéo theo hiện tượng núi lửa phun trào ở diện rộng, hủy diệt mọi sự sống.

Nguồn: Io9

Gặp chàng trai Việt lọt top 100 người có thể sống ở sao Hỏa

0

Gặp chàng trai Việt lọt top 100 người có thể sống ở sao Hỏa

Quốc Anh là chàng trai người Việt duy nhất lọt top 100 người có khả năng lên sao Hỏa theo dự án Mars One – một dự án chưa từng có trong nhân loại, trị giá 6 tỷ USD. Đây là chuyến đi một chiều không trở lại trái đất, vậy điều gì đã khiến chàng trai này “bất chấp” để tham gia?

Cho đến nay, sau hơn nửa thế kỷ của ngành hàng không vũ trụ và 42 phi thuyền các loại được gửi đến sao Hỏa, con người vẫn chưa một lần đặt chân lên hành tinh này. Dự án Mars One có trị giá 6 tỷ USD với tham vọng đưa 4 người đặt chân lên sao Hỏa vào năm 2025 được đánh giá là hoàn toàn khả thi về mặt công nghệ. Khi biết đến chương trình, Quốc Anh đã đăng ký tham gia và xuất sắc vượt qua 200.000 ứng viên ban đầu để trở thành đại diện Việt Nam duy nhất có mặt trong top 100 người được lựa chọn cuối cùng. Nhưng đây là chuyến đi một chiều không trở lại trái đất, vậy điều gì đã khiến chàng trai này “bất chấp” để tham gia?

Họ và tên: Vũ  Xuân Linh (tên thường gọi là Quốc Anh)
Sinh năm: 1982
Cựu sinh viên lớp Kỹ sư tài năng K46 ĐH Bách Khoa Hà Nội
Học thạc sĩ CNTT tại Đại học Columbia New York , Hoa Kỳ
Hiện đang hoạt động trong lĩnh vực Marketing

Chinh phục vũ trụ là “ước mơ đẹp đẽ mà xa vời nhất trong các loại ước mơ”

Thời gian học thạc sĩ CNTT tại Đại học Columbia New York, Hoa Kỳ cũng chính là lúc Quốc Anh đăng ký tham gia Mars One vì quá hứng thú. “Từ trước đến nay chương trình vũ trụ của nước nào thì chỉ công dân của nước đó mới được làm nên mình nghĩ đây là loại hình chương trình duy nhất hiện nay công dân những nước đang phát triển có thể tham gia”

Đam mê chinh phục vũ trụ chính là lý do lớn nhất khiến Quốc Anh không ngần ngại mà nhanh tay ghi tên mình vào danh sách đăng ký sau khi chương trình tổ chức họp báo. Với Quốc Anh, “ước mơ chinh phục vũ trụ thì mình nghĩ rất nhiều cậu bé, cô bé đều có. Đó là một loại ước mơ đẹp đẽ mà xa vời nhất trong các ước mơ”

Chia sẻ về quá trình tham gia dự án Mars One, Quốc Anh cho biết: “Quá trình tuyển chọn bao gồm nộp hồ sơ và khám sức khỏe, vòng gần đây nhất là kiểm tra kiến thức về sao Hỏa và tâm lý. Những người có tâm lý không vững vàng, quá kỳ vọng hoặc có suy nghĩ không thực tại thời điểm này đã bị loại”. 

Quốc Anh rất phấn khích khi được chọn vào vòng 100 người. “Có lúc mình còn đùa, đây sắp thành “Đấu trường sinh tử”, vì các đội sẽ đấu để loại nhau ra. Theo kế hoạch, ở vòng 100 người này, các nhóm 4 người sẽ thi đấu để thể hiện tinh thần làm việc và sống sót theo nhóm. Vòng tiếp theo, khi chỉ còn 24 người, các ứng viên sẽ được huấn luyện phi hành gia, học các chương trình về kỹ thuật, y học, tâm lý, nông nghiệp hiện đại. Mỗi người sẽ phải học ít nhất 2 chuyên môn cần thiết và mỗi chuyên môn sẽ phải có 2 người trong nhóm 4 người nắm được, đề phòng trường hợp 1 người bị ốm, bị thương không thể thực hiện được.


Các ứng viên cũng sẽ được đào tạo và thử thách tâm lý, 1 trong các chương trình thử nghiệm sẽ là cách ly các ứng viên một thời gian dài định kỳ mỗi năm trong môi trường sống khép kín, biệt lập, có thể là dưới lòng đất, ở Nam Cực, giữa sa mạc,... Một điểm nữa là nếu có ứng viên trong nhóm rút lui vào bất kỳ thời điểm nào thì cả nhóm 4 người sẽ bị loại và thay thế. Do họ đã cùng tham gia tập luyện với nhau, 1 người bỏ cuộc sẽ gây mất cân bằng cho cả nhóm, và nhóm đó sẽ không chọi lại được các nhóm khác. Nhóm xuất sắc nhất trong 6 nhóm cuối cùng sẽ được chọn là 4 người đầu tiên xuất phát đi sao Hỏa”.

"Một đi không trở về" chưa bao giờ là quyết định bồng bột

Theo các chuyên gia, dự án Mars One hoàn toàn khả thi về mặt công nghệ, nhưng những người được chọn sẽ phải chuẩn bị tâm lý vì đây là chuyến bay “một đi không trở lại”. Khi đặt câu hỏi này với Quốc Anh, anh chia sẻ: “Mong muốn rời xa Trái Đất mãi mãi thì chắc chẳng ai muốn thế, nhưng với công nghệ hiện tại không thể mang đủ nhiên liệu lên sao Hỏa (vì rất nặng) để bay về, thì việc bay một chiều là điều những phi hành gia Mars One phải chấp nhận”.

Có lẽ với nhiều người thì đây là quyết định bồng bột và có phần liều lĩnh, nhưng với Quốc Anh thì không như thế. “Nếu chuyến đi này bắt đầu ngay ngày mai mà mình không bán bạc với ai, không chuẩn bị gì, không kiểm tra xem chuyến đi này thực hư thế nào thì đó là bồng bột. Nhưng đây là một chương trình dài hơi, cả phía ban tổ chức lẫn ứng viên phi hành gia đều sẽ phải hoàn thành từng bước chuẩn bị của mình. Nếu đến được giai đoạn đặt tàu lên bệ phóng, Quốc Anh đang lo người ta sẽ giành nhau mà đi ấy chứ!” - Anh nói.


“Bố mẹ mình khi biết mình được vào vòng 2 thì tá hỏa lên, chị mình thì ủng hộ ước mơ của mình, còn vợ thì hiện vẫn chưa… cấm, bạn bè đa phần là hứng thú và tò mò. Vậy nên, ở thời điểm hiện tại, mình vẫn chưa phải đấu tranh giữa gia đình và ước mơ gì cả."

Cảm thấy vui vì bỗng dưng có nhiều người hâm mộ

Chưa biết liệu bản thân có thể trở thành 1 trong 4 người được lên sao Hỏa hay không, nhưng từ khi tham gia Mars One, Quốc Anh đã nhận được rất nhiều thứ. Anh có thêm rất nhiều bạn trên khắp thế giới, có vinh dự được tiếp xúc với các hãng thông tấn hàng đầu thế giới và đặc biệt là sự “hâm mộ” mà anh nhận được thông qua trang Facebook cá nhân".

"Với cuộc sống mỗi người, 10 năm là một chặng đường dài và sẽ chỉ còn 4 người cuối cùng nên đa số các ứng viên đều duy trì các công việc chuyên môn của mình. Mình cũng đã có gia đình, nên việc chăm sóc bố mẹ, vợ và sau này là nuôi nấng dạy dỗ con cái vẫn là những việc mình đang và sẽ làm. Khi có yêu cầu cụ thể, chương trình sẽ báo trước lịch trình để ứng viên sắp xếp".

Điều khiến Quốc anh nuối tiếc nhất cuộc sống ở Trái đất chính là gặp gỡ trực tiếp. "Dù công nghệ hiện đại giúp con người có thể liên lạc với nhau qua Internet ngay cả khi ở trên sao Hỏa, nhưng việc gặp gỡ, nói chuyện trực tiếp, bắt tay nhau… vẫn có giá trị tinh thần gấp nhiều lần và chưa gì có thể thay thế được. Ngay cả khi công nghệ truyền tín hiệu não bộ được hoàn thiện giúp con người truyền được cảm giác qua Internet thì việc truyền cảm giác tức thời với người ở sao Hỏa vẫn không thực hiện được, vì độ trễ giữa sao Hỏa và Trái đất và 7 phút”.

Không biết liệu Quốc Anh có xuất sắc trở thành 1 trong 4 người cuối cùng lên đường khám phá sao Hỏa hay không, nhưng khát khao chinh phục và những nỗ lực để thực hiện đam mê của anh chắc chắn đã khiến nhiều người nể phục. Đam mê sẽ mãi chỉ là đam mê nếu nó đứng yên trong đầu ngày này qua ngày khác, phải tới lúc bắt tay vào hành động, lúc đấu tranh giữa được và mất, lúc cố gắng hết sức để dành được nó thì hai chữ “đam mê” mới thực sự có giá trị với mỗi người.

Thông tin về chương trình Mars One:
Mars One được khởi xướng bởi Bas Lansdorp, một doanh nhân người Hà Lan với mục đích gây quỹ để áp dụng các công nghệ vũ trụ hiện có nhằm thiết lập một trạm định cư đầu tiên của loài người trên Sao Hoả. Cho đến nay, sau nửa thế kỷ của ngành hàng không vũ trụ và 42 phi thuyền các loại được gửi đến Sao Hoả, vẫn chưa có con người đặt chân lên hành tinh này. Lần đầu tiên con người đặt chân lên thiên thể ngoài trái đất cũng đã gần 50 năm (1969 kể từ khi Louis Amstrong lên mặt trăng). Cùng tham gia với Bas vào dự án táo bạo này còn có Arno Wielders, đã từng làm ở Cục Không gian Hà Lan và Tiến sĩ Y học Nobert Kraft, chuyên viên nghiên cứu Tâm Lý tại NASA.  
Mars One là một chương trình dài hơi, kéo dài hơn 10 năm từ 2013 đến 2026 và sau đó. Tổng kinh phí ước tính cho chương trình là 6 tỷ đô-la Mỹ, và bao gồm các chặng sau:
Từ 2013 đến nay: tuyển chọn các phi hành gia. Điểm đặc biệt của chương trình này là bất kỳ công dân nước nào có đủ sức khoẻ, kiến thức và năng lực hành vi đều có thể tham gia ứng tuyển. Đã có hơn 200 ngàn người đăng ký từ trên 150 quốc gia. Đến thời điểm này, chỉ còn 100 ứng viên (50 nam, 50 nữ) được lựa chọn. Các ứng viên này sẽ lập thành các nhóm 4 người (2 nam,2 nữ) và thi đấu với nhau để chọn ra 6 nhóm đi tiếp vào vòng sau. Hình thức thi đấu hiện chưa được công bố, nhưng dự kiến sẽ bao gồm các vòng thi nhằm thể hiện khả năng làm việc và sống sót theo nhóm. Tại vòng 4, các đội sẽ trải qua các quy trình tập luyện khắc nghiệt đều đặn trong suốt 8 năm cho đến khi phi thuyền sẵn sang để đưa MỘT đội xuất sắc nhất lên sao Hoả.
Song song với việc tuyển chọn phi hành gia, các công tác kỹ thuật cũng sẽ được tiến hành:
2018: Phi thuyền thử nghiệm và vệ tinh viễn thông sẽ được gửi lên sao Hoả
2022: Phi thuyền chở nhu yếu phẩm sẽ được phóng lên
2023: Trạm sao Hoả sẽ được vận hành
2024: Đội 4 người đầu tiên sẽ khởi hành đi Sao Hoả
2025: Đội 4 người trên sẽ đặt chân tới Sao Hoả
2026: Đội 4 người tiếp theo sẽ khởi hành từ Trái Đất
Toàn bộ diễn biến của Mars One dự kiến sẽ được các hãng thông tấn trên thế giới đưa tin và đây cũng là một trong các phương thức gây quỹ của chương trình. 6 tỷ đô la tuy lớn song là một con số nhỏ so với kinh phí hàng trăm tỷ đô la nếu được thực hiện bởi các cơ quan vũ trụ của bất kỳ quốc gia nào. Các nhà sáng lập Mars One hy vọng bằng truyền thông và sự tiến bộ công nghệ của các công ty tư nhân như SpaceX, Lockheed Martin,… để tối ưu kinh phí của chương trình.



 
Theo
 Thùy Dung / Trí Thức Trẻ

Ai sẽ giành chiến thắng trong cuộc đua cung cấp internet từ không gian cho toàn thế giới?

0

  1. banner.
    Chắc các bạn vẫn còn nhớ hồi tuần trước, Elon Musk đã tiết lộ dự án xây dựng một hệ thống vệ tinh bao quanh Trái Đất để cung cấp internet cho toàn thế giới. Vài ngày sau đó thì Google tuyên bố đầu tư vào dự án nói trên. Từ lâu, Google cũng đã ấp ủ sẵn dự án khí cầu Project Loon hứa hẹn sẽ cung cấp internet cho những khu vực xa xôi hẻo lánh. Cách đây không lâu thì tỷ phú Branson và Qualcomm cũng tuyên bố đầu tư vào OneWeb, một dự án internet từ không gian tương tự như của SpaceX.Facebook cũng tuyên bố sẽ dùng drone để cung cấp internet cho thế giới. Vậy thật sự tham vọng này có quá viễn tưởng? Nó xuất hiện mới đây hay là có từ khi nào? Hiện nay ai đang tham gia thực hiện? Hãy cùng tham khảo qua bài viết dưới đây nhé.

    Internet từ không gian và Internet liên hành tinh

    Trước khi nói về những dự án đang được ấp ủ thực hiện trong tương lai gần, chúng ta cần phải phân biệt 2 khái niệm internet từ không gian (Space Internet) và mạng internet trên vũ trụ, vốn là ý tưởng đã xuất hiện từ lâu trong quá khứ. Khái niệm thứ nhất, Space Internet chính là dùng các vệ tinh trên quỹ đạo để cung cấp internet cho người dùng bên dưới Trái Đất. Và trên thật tế, một công ty tư nhân đã lên ý tưởng thực hiện một dự án dùng vệ tinh cung cấp internet cho mặt đất từ những năm 1990 và đây cũng là những gì mà những hãng lớn hiện nay đang tập trung thực hiện.

    Còn lại là khái niệm thứ 2, tạm gọi là internet liên hành tinh (IPN), nghĩa là tạo ra một mạng internet trên vũ trụ và để sử dụng ở trên đó thôi. Ý tưởng này có vẻ khá tham vọng và có lẽ chỉ NASA hoặc các tổ chức hàng không vũ trụ lớn mới cần làm điều này. Ở đây chúng ta sẽ không đi sâu vào các dự án loại này, chỉ nói sơ qua là ý tưởng là xây dựng hệ thống internet liên hành tinh, cho phép chúng ta giao tiếp với các hành tinh khác một cách dễ dàng và cũng qua mạng này, có chăng "người ngoài hành tinh" sẽ liên lạc với Trái Đất (nếu có :)). Trên thực tế, ý tưởng này vẫn còn gặp phải nhiều khó khăn bởi khoảng cách giữa các hành tinh quá lớn và với vận tốc ánh sáng, gọi Skype từ Trái Đất cho một người bạn ngoài hành tinh có thể sẽ trễ vài giây!


    Video về giới thiệu về internet liên hành tinh của NASA

    Hiện tại, NASA vẫn luôn muốn phát triển các dự án internet siêu lớn liên hành tinh. Vào thuở ban đầu, nhà tiên phong internet Vint Cerf là người đầu tiên muốn biến ý tưởng internet liên hành tinh thành hiện thực. Với sự giúp đỡ của Adrian Hooke (một nhà khoa học tại phòng thí nghiệm sức đẩy phản lực (JPL) và là nhân viên kỳ cựu tại NASA đã phát triển nên hệ thống thông tin liên lạc tương tự như internet cho các phi hành gia), Cerf đã bắt đầu phác thảo nên kế hoạch khá chi tiết và khi đó ông dự định sẽ triển khai ngay trong thập niên 90. Dưới đây là báo cáo vào thời điểm bấy giờ:
    Tinhte-laser-cua-nasa.
    NASA phát triển công nghệ dùng tia laser để tăng cường sức mạnh hệ thống internet liên hành tinh

    Dựa trên những tiên đoán của Cerf (mà nhiều dự đoán trong số đó đã trở thành hiện thực), chúng ta có thể hy vọng một ngày nào đó, internet từ không gian và internet liên hành tinh sẽ phối hợp làm việc với nhau. Mới đây, NASA vừa thử nghiệm hệ thống dùng tia laser có thể đi được khắp hệ Mặt Trời nhằm tăng cường sức mạnh của hệ thống internet liên hành tinh. Xin dừng nói về internet liên hành tinh tại đây, mình sẽ trở lại chủ đề chính và cũng là cái mà người dùng chúng ta có thể hưởng lợi trong tương lai: internet từ không gian.

    Hiện tại rất nhiều hãng công nghệ và các tỷ phú trên thế giới luôn mong muốn xây dựng hệ thống internet khổng lồ phục vụ toàn thế giới. Phương án khả thi nhất được đề xuất là dùng các vệ tinh (hoặc những vật thể nào đó trên quỹ đạo) để truyền internet xuống bên dưới. Và trên thực tế, ý tưởng này cũng đã có từ những năm 90 của thế kỷ trước.

    Từ những công ty phá sản vì vệ tinh internet đến công ty O3b - "Thêm 3 tỷ đô nữa"

    Những nỗ lực đầu tiên nhằm xây dựng hệ thống internet trên quỹ đạo. 2 dự án nổi bật nhất trong thời điểm bấy giờ là Iridium Communications và Globalstar, phóng các vệ tinh lên nhằm hình thành nên mạng truyền thông vào năm 1998. Tuy nhiên, Iridium đã phá sản 9 tháng sau đó. Globalstar thì tồn tại được lâu hơn nhưng rồi cũng chấp nhận phá sản hồi đầu năm 2002. Trước khi thất bại, cả 2 công ty đều lên kế hoạch kinh doanh dịch vụ điện thoại vệ tinh với tính khả thi khá cao nhưng rồi sự việc vẫn diễn biến theo chiều hướng ngày càng tệ đi. 2 công ty khác cùng thời là SkyBridge và Teledesic cũng đã thất bại trong nỗ lực phát triên mạng internet từ không gian.

    Dường như giấc mơ internet từ không gian vẫn còn khá bất khả thi đối với những công ty có hầu bao nhỏ. Việc theo đuổi dự án đến cùng cần phải có nguồn ngân sách khổng lồ. Và thậm chí là giải được bài toán chi phí ban đầu, sau khi vệ tinh được phóng lên quỹ đạo vẫn còn một lượng lớn các chi phí liên quan để vận hành một hệ thống quy mô lớn như vậy. Và cũng do lý do này, internet từ không gian vẫn là một giấc mơ hơn là hiện thực.

    Tinhte-Greg-Wyler.
    Greg Wyler - Nhà sáng lập ra O3b từ năm 2007 với tham vọng sẽ thực hiện được hệ thống internet từ không gian

    Tuy nhiên hồi năm 2007, nhà đầu tư Greg Wyler đã thành lập nên công ty O3b với hy vọng sẽ mang kết nối internet giá rẻ, ổn định tới mọi người trên toàn thế giới thông qua các vệ tinh trên quỹ đạo Trái Đất tầm trung (tên gọi O3b là viết tắt của "the other 3 billion" - tạm dịch "thêm 3 tỷ nữa"). Hồi năm 2008, tờ New York Times đã báo cáo về giá của dung lượng sử dụng trên 1 vệ tinh địa tĩnh: 4000 đô la cho mỗi megabit hàng tháng. Và khi đó, Wyler hứa hẹn rằng với hệ thống của ông, con số này chỉ vào khoảng 500 đô la hoặc rẻ hơn.

    Và thật sự đó là một dự án đầy tham vọng nhưng cũng vô cùng hứa hẹn, nó hứa hẹn đến nỗi thu hút sự chú ý của Google cũng như các nhà đầu tư khác. Mặc dù ban đầu O3b đã lên kế hoạch phóng những vệ tinh đầu tiên vào năm 2010, nhưng mãi cho đến năm 2013 thì 4 vệ tinh đầu tiên mới được phóng lên và sang năm 2014 vừa qua, thêm 4 chiếc nữa đã lên tới nơi. Tuy gặp rất nhiều vấn đề trở ngại, nhưng cuối cùng thì hệ thống của O3b vẫn chỉ đạt được tốc độ 2,1 Mbps. Hiện nay, tốc độ tải xuống trung bình của mạng toàn cầu là 21,9 Mbps.

    Tinhte-thi-nghiem-onewweb.
    Cận cảnh một phòng thí nghiệm tại O3b

    Wyler cũng không muốn sa lầy vào dự án quá nhiều. Ông đã rời công ty mà ông từng sáng lập là O3b và cùng một số bạn bè chuyển sang làm việc cho dự án mạng internet từ không gian của Google vào năm 2014. Không lâu sau đó, Wyler cùng nhóm bạn của ông lại rời Google để chuyển sang WorldVu Satellites, (một dự án mà SpaceX cũng từng đầu tư, nhưng nay không còn nữa) nhằm đưa 700 vệ tinh lên quỹ đạo. Không lâu sau đó, WorldVu Satellites đổi tên thành OneWeb, một dự án chỉ có khoảng 30 nhân viên, nhưng rồi họ lại có một điều vô cùng đặc biệt khác: tiếp cận được tới băng tần của vệ tinh từng sở hữu bởi SkyBridge.

    Cho tới đầu năm nay, dự án của Wyler đã có một diện mạo đầy khởi sắc cùng với khoảng đầu tư của tỷ phú Branson (nhà sáng lập tập đoàn Virgin). Cùng lúc đó, Elon Musk cũng tuyên bố SpaceX cũng muốn thực hiện dự án tương tự và như ta đã biết, không lâu sau đó đã nhận được khoảng đầu tư của Google. Dường như 2 đối thủ chính trong cuộc chạy đua internet từ vũ trụ đã thành hình: SpaceX của Elon Musk (Google đầu tư) và One Web của Wyler (từng làm cho Google, nhận được đầu tư của tỷ phú Branson). Chưa hết, ngoài 2 đối thủ chính này thì cuộc chơi còn có sự góp mặt của các đại gia khác cũng có thể gọi là liên quan nếu xét trên phương diện quy mô.

    Hạng mục "internet bồng bềnh trên bầu trời": Facebook vs Google

    Tinhte-du-an-project-loon.
    Hình ảnh một quả khí cầu trong dự án Project Loon của Google đang được thực hiện

    Trong khi Wyler đang bận rộn tìm cách chế tạo vệ tinh với giá thành càng rẻ càng tốt thì phòng thí nghiệm tuyệt mật Google X cũng bắt đầu lên kế hoạch riêng cho họ. Và đó chính là dự án Project Loon, dùng các quả khí cầu bay khắp mọi nơi trên Trái Đất để cung cấp internet cho người dùng bên dưới. Tuy chính xác thì Loon không phải là internet từ không gian, nhưng nó cũng gần như vậy nên giờ cứ tạm xem như là một ứng cử viên trong cuộc đua chung.


    Video giới thiệu tầm nhìn của dự án Project Loon

    Google đã thực hiện một số thử nghiệm trong dự án khí cầu Loon và dùng chúng để cung cấp kết nối internet từ độ cao khoảng 19 km. Về cơ bản thì phương pháp của dự án Loon cũng tương tự như vệ tinh, nhưng độ cao so với mặt đất thấp hơn và cũng do đó mà có diện tích phủ sóng hẹp hơn. Trong khi các vệ tinh trên quỹ đạo Trái Đất tầm trung có thể bay ở độ cao từ 1200 đến 22.000 dặm (1931 đến 35.405 km) so với mặt đất thì độ cao khí cầu Loon chỉ chưa tới 19 km và nó phải sử dụng gió để di chuyển trên cao. Do đó, cần phải có hàng nghìn quả khí cầu Loon thay vì chỉ vài trăm vệ tinh. Nếu nhìn từ trên cao, có lẽ hàng nghìn quả khí cầu sẽ tạo thành mái nhà của quả địa cầu chúng ta :).


    Video giới thiệu dự án Project Loon

    Cho tới hiện tại, những quả khí cầu Loon vẫn chưa hoạt động thật sự hoàn thiện. Google tuyên bố những quả khí cầu có thể "cung cấp truy cập internet cho người dùng bên dưới với tốc độ tương tự như mạng 3G ngày nay hoặc nhanh hơn." Tuy nhiên ý tưởng hàng nghìn quả khí cầu không dây trôi bồng bềnh vòng quanh Trái Đất vẫn còn khá bất cập, ngay cả khi nó bay ở độ cao gần gấp đôi so với trần bay của máy bay. Những quả khí cầu vẫn có thể nổ và những mảnh vỡ sẽ lại rơi xuống mặt đất bên dưới. Thêm vào đó, mạng 3G có tốc độ không nhanh so với hệ thống cáp quang hiện nay. Ngược lại, internet từ vệ tinh hứa hẹn sẽ có tốc độ như cáp quang. Cộng với tuổi thọ của khí cầu vẫn chưa được cao, chỉ khoảng 100 ngày ở thời điểm hiện tại.

    Tinhte-may-bay-khong-nguoi-lai.
    (Ảnh minh họa) Facebook tuyên bố sẽ dùng drone để cung cấp internet cho toàn thế giới

    Và góp mặt vào cuộc đua cung cấp internet trên phạm vi khổng lồ này dĩ nhiên là không thể không nhắc tới Mark Zuckerberg, ông chủ của Facebook. Anh cung cấp một ý tưởng có phần khả thi hơn: dùng máy bay không người lái Drone. Đó là ý tưởng táo bạo do phòng thí nghiệm Connectivity Lab của Facebook đề xuất dành cho internet.org: "Phát triển những chiếc drone, vệ tinh và hệ thống laser nhằm cung cấp internet cho mọi người." Và dĩ nhiên, hy vọng cuối cùng của Google hay Facebook đều là hưởng lợi từ 3-4 tỷ khách hàng trên thế giới sử dụng dịch vụ của họ.

    Theo giới chuyên môn, ý tưởng dùng drone để cung cấp internet có phần khả thi hơn so với việc dùng khí cầu của Google. Ngay sau khi Zuckerberg giới thiệu dự án internet từ máy bay không người lái, Facebook đã lên kế hoạch mua lại Titan Aerospace với giá 60 triệu đô la, hãng đã sản xuất ra chiếc máy bay drone có thời gian bay dài nhất thế giới. Đó là chiếc drone với sải cánh dài 16,45 mét, trên đó được trang bị những tấm pin năng lượng Mặt Trời nhằm cung cấp năng lượng hoạt động cho máy bay và giúp nó vận hành liên tục trên bầu trời trong khoảng thời gian lên tới 5 năm. Trong thời gian đó, nó sẽ lượn trên bầu trời khắp Trái Đất theo bất cứ nhiệm vụ nào được định sẵn. Những chiếc máy bay này có thể phủ sóng trên diện tích 16.000 km vuông, tương đương với 100 trạm phát sóng điện thoại di động.

    Khá đáng tiếc cho Facebook, vài tháng sau khi Zuckerberg định mua lại Aerospace thì hãng này đã bị Google mua lại nhằm phục vụ cho việc phát triển dịch vụ bản đồ Google Earth. Dù vậy, Facebook vẫn luôn ấp ủ dự định dùng Drone để cung cấp internet trên diện rộng và hãy đón chờ những điều mới lạ từ chàng tỷ phú trẻ tuổi Zuckerberg của chúng ta. Bây giờ, hãy quay trở lại 2 đối thủ chính trong cuộc đua internet từ không gian hay nói chính xác hơn là cuộc tranh tài của 2 tỷ phú: Elon Musk và Richard Branson.

    Cuộc đua trên quỹ đạo giữa 2 tỷ phú: Elon Musk vs Richard Branson

    Trên đây chúng ta đã chứng kiến khá nhiều biến đổi quan trọng trong cuộc đua cung cấp internet trên vũ trụ, nhưng chỉ vài tuần trở lại đây, khá nhiều sự kiện quan trọng đã diễn ra và vô hình chung, nó góp phần mạnh mẽ thay đổi cục diện của cuộc đua, hình thành nên diện mạo của internet từ vũ trụ trong tương lai. Google cho biết là đã đầu tư vào dự án của SpaceX. Phía bên kia, Richard Branson, người đứng đằng sau tập đoàn Virgin lại đầu tư mạnh tay không kém vào OneWeb.

    Tinhte-falcon-9.
    Ảnh chụp tên lửa Falcon của Space đang được phóng lên quỹ đạo

    Cả SpaceX và OneWeb đều đã chứng minh rằng họ có thể quyên góp tiền từ các nhà đầu tư và sẵn sàng triển khai dự án trên không gian. SpaceX vừa mới trình diễn năng lực truyền một lượng lớn dữ liệu vòng quanh Trái Đất. Cách đây vài tháng, hãng đã phóng tên lửa đẩy Falcon 9, mang theo vệ tinh CASSIOPE, chứa một hệ thống truyền dẫn tập tin với vận tốc cực cao, chịu được môi trường khắt nghiệt trên không gian do cơ quan hàng không vũ trụ Canada phát triển. Đây được xem như một minh chứng đầy hứa hẹn đối với dự án chuyển phát nhanh hàng lên quỹ đạo của SpaceX. Hệ thống này sẽ chuyển động trên quỹ đạo tầm thấp của Trái Đất với tốc độ 90 phút/vòng. Trong quá trình di chuyển, nó sẽ nhận hàng chục GB dữ liệu từ nguồn bên dưới, bay quanh điểm đến và thả dữ liệu xuống với tốc độ 2100 Mbps.


    Video mô phỏng hoạt động của CASSIOPE

    Hiện tại, vẫn chưa rõ là SpaceX có sử dụng công nghệ giống như CASSIOPE hay không. Tuy nhiên, Elon Musk đảm bảo rằng hệ thống của SpaceX sẽ có tốc độ nhanh hơn internet trên mặt đất. Ông vừa cho biết: "Tốc độ của ánh sáng trong chân không sẽ nhanh tới 40% so với khi nó đang chuyển động trong cáp quang. Về tiềm năng dài hạn, đây sẽ là phương tiện chính nhằm đảm bảo kết nối internet tốc độ cao trên đường dài và phục vụ những cư tại vùng xa xôi, hẻo lánh."

    Tinhte-Oneweb.
    Ảnh minh họa dự án cung cấp internet toàn cầu OneWeb

    Trong khi đó, dự án OneWeb cũng sở hữu thế mạnh riêng khi đã có khá nhiều kinh nghiệm trong việc cấp internet từ không gian. Và công ty cũng sở hữu được băng tần cần thiết để vận hành mạng trên quỹ đạo. Richard Branson cho rằng đây đều là những yếu tố chủ chốt đưa dự án đến với thành công. Ông cho biết: "Tôi không nghĩ là Elon có thể cạnh tranh được với điều này. Greg đã đi đúng hướng, và sẽ không có chỗ dành cho những mạng internet khác. Về bản chất, không gian đã không còn đủ chỗ. Nếu Elon muốn bước vào lĩnh vực này, điều hợp lý nhất là anh ta phải hợp tác với chúng tôi, và nếu tôi là một người thích đánh cược, tôi cá rằng khả năng chúng tôi hợp tác sẽ cao hơn rất nhiều so với việc đánh lẻ."

    Và người chiến thắng sẽ là…?

    Tinhte-internet-vu-tru. ​

    Có thể nói, mỗi công ty trên đây đã tham gia vào cuộc chơi 1 chọi 3 trên vũ trụ. Tựu chung mỗi bên tham gia đều cần phải có một hầu bao khổng lồ lên tới hàng chục tỷ đô la nhằm xây dựng và nuôi dưỡng được cả một hệ thống vĩ đại như vậy. Hãy tưởng tượng, Musk, Branson, Zuckerberg và Larry Page đều hợp tác lại với nhau, cùng tạo ra một cơ sở hạ tầng internet khổng lồ trong tương lai, đó có thể sẽ là sự kiện lớn nhất thế kỷ, định hình diện mạo của thế giới trong tương lai nhiều năm sau. Nhưng vì nhiều lý do mà có lẽ điều này khó lòng thực hiện được.

    Đối với Facebook và Google, mục tiêu của họ khá đơn giản. Internet từ không gian sẽ cho họ nhiều khách hàng hơn và mong muốn của họ suy cho cùng chỉ đơn giản là thế. Nhưng đối với những người chơi lớn như Elon Musk hay Branson thì họ muốn nhiều hơn thế. Họ sẵn sàng chi tiền để mang hàng trăm vệ tinh lên quỹ đạo để tạo nên mạng internet cho toàn thế giới và dĩ nhiên, cả 2 ông đều muốn thu được lợi ích trực tiếp từ điều đó. Elon Musk cho biết rõ ông muốn lấy số lợi nhuận kiếm được phục vụ cho mục tiêu định cư trên sao Hỏa của loài người.

    Cuối cùng, bất kể ai là người chiến thắng trong cuộc đua internet trên vũ trụ này, hàng tỷ người trên thế giới mới chính là đối tượng hưởng lợi. Khi đó, có thể chúng ta sẽ được hưởng thụ một dịch vụ internet thoải mái, văn minh và thật sự cao cấp. Không còn chuyện internet nước này mạnh hơn nước kia nữa và dĩ nhiên, cũng không có nỗi ám ảnh đứt cáp cứ day dẳng đeo bám người dùng tại một số nơi trên thế giới :) Hãy hy vọng ngày đó sẽ nhanh chóng thành hiện thực. Cám ơn các bạn đã theo dõi bài viết. Chúc cuối tuần vui vẻ nhé.

    Tham khảo Gizmodo (1), (2), WSJ (1), (2), (3), ComputerworldWired, Wiki (1), (2), Spaceref (1), (2), NytimesO3bnetworksGoogleblogQzForbes

Trái Đất đã suýt trúng phải siêu bão Mặt Trời cách đây 2 năm

0
  1. solar storm. ​

    Năm 2012, Trái Đất đã may mắn tránh được một trận bão Mặt Trời mạnh nhất trong vòng 150 năm, đủ khả năng "đưa nền văn minh hiện đại trở về thế kỷ 18" . Đó là thông tin do Cơ quan hàng không vũ trụ Mỹ (NASA) tiết lộ vào hôm 24/7, hai năm sau sự kiện thoát chết đầy kịch tính của hành tinh hơn xanh. “Nếu đợt phun trào trên bề mặt Mặt Trời diễn ra sớm một tuần thì nó đã ảnh hưởng đến Trái Đất ” - giáo sư Daniel Baker thuộc ĐH Colorado cho biết.
 

Popular Posts

Labels

Coolbthemes.com .